Đề bài: Viết bài văn kể lại trải nghiệm của bản thân trong một lần về thăm quê.
Những câu hát : “Quê hương là chùm khế ngọt cho con trèo hái mỗi ngày. Quê hương là đường đi học, con về rợp bướm vàng bay. Quê hương mỗi người chỉ một như là chỉ một mẹ thôi. Quê hương nếu ai không nhớ, sẽ không lớn nổi thành người”…dù em không thuộc hết, không thuộc chính xác từng từ nhưng nó luôn được em nghêu ngao cất lên mỗi khi nhớ về quê ngoại, về những trải nghiệm mỗi khi được trở về. Đó là những trải nghiệm em chẳng thể nào quên. Nhất là lần về quê năm ngoái.
Lần nào cũng vậy, trên đường về, em luôn đoán ai đang đứng đợi? Bà đang làm gì? Và sẽ có được những trải nghiệm nào? Gần như nó đã xuất hiện trong tâm thức và trở nên gần gũi, thân thiết.
Lần này cũng vậy. Người đón em là ông ngoại, lúc nào về đến cổng là có ông đứng sẵn ở đó, chỉ nghe thấy tiếng xe quen thuộc là ông cười rất tươi, đi nhanh như chạy về phía gia đình em. Khi em còn bé thì bế nhấc bổng lên, nay em lớn rồi thì cúi xuống, cầm tất cả những gì trên tay của thằng cháu khéo giờ còn khỏe hơn ông. Nhưng ông là như vậy, em luôn bé bỏng và cần được yêu thương, giúp đỡ. Bà thì luôn đang lúi cúi trong bếp hay một góc khuất nào đó đến khi nghe tiếng bà ơi, mới ơ…i… rồi xuất hiện trong tư thế nói như thanh minh “ Mẹ đang dọn cái bếp, đang quét cái nhà, đang chuẩn bị ổ cho con gà mái mẹ, đang….có rất nhiều lí do để bà luôn chân, luôn tay với công việc gia đình”. Tiếp đến là chuỗi ngày được cùng các anh chị tụ hội thành tập đoàn phá đồ ăn vặt, bầy bừa nhà cửa và tận hưởng những món ăn dân dã nhưng luôn là tuyệt phẩm. Ăn vào là nhớ, đi xa là thèm, là ước sớm được về ngoại để thưởng thức.
Chiều chiều, khi ánh nắng gần tắt hẳn, gió hiu hiu, ông sẽ đưa tập đoàn con nít chúng em ra đồng. Cánh đồng quê xanh mướt thì con gái thẳng cánh cò bay. Mỗi cơn gió đi qua sẽ tạo nên những làn sóng xanh, xô đẩy, đuổi nhau hun hút mãi đằng xa. Mấy anh em trai thường được thỏa đam mê thả diều, ngồi ngắm những cánh diều chao liệng một cách tự do, tự tại trên khoảng không mênh mông rộng lớn. Trên tít tầng mây là con diều làm thủ công như một con thuyền trắng cùng tiếng sáo vi vu. Chị em gái thường hay lúi húi vồ châu chấu, cào cào. Hoặc chạy theo mấy con chuồn chuồn ngô để bắt. Khi chán lại ngồi xuống thì thầm to nhỏ rồi cùng nhau cười rúc rích. Những chú trâu, bò đang được bác nông dân lùa về chuồng, con nào con nấy đều vác cái bụng tròn ủng, to đùng, dáng đi thủng thẳng nhàn hạ. Không gian chiều bình thản, lặng lẽ vào đêm. Ông cháu em cũng chỉ khi mẹ, bà ra gọi hoặc trời nhá nhem, không nhìn rõ mặt người mới lục tục rủ nhau ra về. Mỗi lần về quê là mỗi lần được tận hưởng những trải nghiệm thú vị, đầy ý nghĩa và em luôn thích thú với điều đó. Nhưng em thích nhất là mỗi lần về đều được ông đưa ra mộ cụ. Mấy ông cháu lúi húi nhặt cỏ, quét dọn cho ngôi mộ sạch bóng. Sau đó là lúc trầm mặc thắp nén hương thơm. Ông thường hay lẩm nhẩm khấn con đưa các cháu ra thăm cụ…Chúng em cũng được thắp nén hương thơm, được bày tỏ lòng biết ơn, được học bài học về nguồn. Giúp chúng em vốn yêu quý nhà ngoại, nay càng yêu quý hơn.
Thời gian nửa tháng nghỉ hè nhà thấm thoắt qua đi, ngày chia tay đã đến. Chắc chắn chúng em để lại chút buồn, nhớ thương, trống vắng cho ông bà. Em cũng vậy, luôn lưu luyến và không muốn rời xa. Những ngày về thăm ngoại đã trở thành trải nghiệm đáng trân quý mà em không thể nào quên. Nó đã trở thành miền kí ức yêu thương trong em.








Để lại một bình luận