Đề bài: Kể lại trải nghiệm đáng nhớ với người bạn thân trong ngôi trường THCS.
BÀI VĂN THAM KHẢO
Câu thơ:
“Nếu là bạn suốt đời là bạn
Đừng như sông lúc cạn lúc đầy.
Đừng như con bướm đậu rồi lại bay.”
Những câu thơ trên rất đúng trong tình bạn là đặc biệt đúng trong tình bạn của tôi với Lan – người bạn mới quen trong những ngày đầu của ngôi trường THCS còn đầy bỡ ngỡ hôm nào.
Những ngày cấp 1 học thật nhàn nhã biết bao. Một ngày chỉ cần làm vài phép toán, viết một đoạn văn… Viết tổng từ 2-3 trang giấy là cùng. Nhưng lên cấp 2, thật là khủng khiếp. Mọi thứ đều mới tinh nhiều môn học. Cô nào cũng giảng rất nhanh, chữ lại nhiều, khổ nhất là thầy cô nào cũng gửi đến thông điệp:
-Các em phải viết bài cẩn thận thầy/cô sẽ kiểm tra. Nếu không hoặc chép thiếu bài sẽ bị chép phạt, không cho kiểm tra, không cho thi…
Áp lực kinh khủng. Lúc nào cũng thấy lo lắng, cơm ăn không thấy ngon, đi chơi cũng không vui vẻ, chỉ lo việc chép bài , làm bài… Nhiều lúc hoang mang, chán nản muốn bỏ cuộc. Muốn xin mẹ đầu hàng cái sự học này một cách vô điều kiện.
Đúng lúc tưởng như cái sự học của tôi đã không có lối thoát, tôi phải chấm dứt từ đây. Thì hàng xóm nhà tôi xuất hiện một gia đình mới. Tối hôm đó, gia đình bác hàng xóm sang chào, làm quen. Một gia đình bốn người thân thiện và cởi mở, tôi khá thiện cảm với họ. Trong lời giới thiệu, tôi vô cùng thích thú khi biết Lan bằng tuổi tôi. Tuyệt vời hơn nữa khi biết bạn là học sinh cùng lớp với tôi. Lần đầu gặp mặt, tôi lơ mơ nhân ra ở Lan có những điểm tương phản với tôi. Tôi khá nhút nhát, thụ động, Lan khá nhanh nhẹn, hoạt bát, chủ động làm quen với tôi. Mặt tôi ủ rũ, buồn rầu, Lan hớn hở, nụ cười luôn nở trên môi. Nhìn bạn tôi thấy bạn thật hạnh phúc và tràn đầy sức sống chứ không lẻo khẻo như tôi. Nhưng tuyệt vời hơn cả là Lan -một món quà, một chiếc phao cứu vãn cái sự học sắp chìm nghỉm của tôi.
Biết tôi và Lan học chung lớp, tôi vui không tả nổi. Từ mai tôi sẽ có người đồng hành trên con đường từ nhà đến trường, từ trường về nhà. Tôi sẽ có bạn để trao đổi bài. Và chắc cũng sẽ có bạn đồng hành cùng cái sự học đầy trắc trở và gian nan này. Nhưng tôi đã nhầm khi nghĩ Lan giống mình về cái sự học. Bạn đã gần như thích nghi được với cách học ở cấp 2 này. Ghi bài thuần thục, trả lời cô nhịp nhàng trôi chảy. Tôi ngồi cạnh, nhìn bạn như đang chiêm ngưỡng một vì sao tinh tú trên bầu trời. Thật đáng ngưỡng mộ. Thấy tôi cứ loay hoay, lúng túng như gà mắc tóc trong việc ghi chép bài vở, tìm thông tin, ngữ liệu để trả lời câu hỏi của thầy cô. Lan hình như cũng hiểu được cái tình cảnh của tôi mà từng bước hướng dẫn, bạn ghi như này. Rồi đọc sách khi nào. Chuẩn bị bài như nào, làm bài tập như nào… Tôi vỡ ra dần dần, khai sáng dần dần. Cái sự học của tôi bắt đầu có chút hi vọng. Con bé u tối hôm nào, nay bắt đầu dám khoe với mẹ về điểm số, về việc được thầy cô khen. Hớn hở mong đợi tiết học hơn… Mỗi tiết học đều trôi qua rất nhanh mà mang lại cho tôi những kiến thức bổ ích. Ngoài là đôi bạn cùng tiến trong học tập ra, tôi và Lan đã bắt đầu có thời gian cùng chơi các trò chơi mới, đã tập tọe cùng viết lên ước mơ, dự định của mình.
Tôi và Lan đã trở thành đôi bạn thân như thế. Một tình bạn vô cùng đẹp, đáng được trân trọng và nâng niu phải không các bạn? Tôi mong, mỗi chúng ta ít nhất có cho mình một người bạn, một tình bạn đẹp, một tri kỉ đẹp cùng nhau lớn lên, cùng nhau trải nghiệm những điều thú vị trong cuộc sống này như tôi và Lan. Dù tình bạn của chúng tôi mới được gần một năm nhưng tôi tin nó sẽ kéo dài suốt bốn năm THCS và dài hơn thế nữa. Cảm ơn Lan nhiều lắm. Cảm ơn những trải nghiệm đầu tiên của những năm học THCS. Đó có thể là một trải nghiệm mãi không bao giờ quên.








Để lại một bình luận